Lời Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè – Hợp Âm Chuẩn

lon-roi-con-khoc-nhe-truc-nhan

Lời bài hát Trúc Nhân Lớn rồi còn khóc nhè là một bản Pop Ballad vô cùng độc đáogần gũi, chạm sâu vào ký ức tuổi thơ của nhiều người. Ca khúc là lời tâm sự chân thành về những áp lực của người trưởng thành, dù đã lớn khôn nhưng vẫn có những lúc yếu lòng, muốn được nũng nịu như trẻ con. Với giai điệu nhẹ nhànggiọng hát đầy tình cảm của Trúc Nhân, bài hát đã truyền đi thông điệp nhân văn về việc chấp nhận sự mỏng manh bên trong mỗi chúng ta.

lon-roi-con-khoc-nhe-truc-nhan

Lời Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè

Ngày thơ bé có cánh đồng, trưa nắng bên bờ sôngThời tôi chưa biết vâng lời, chỉ biết chơi và cườiLời mẹ nói không nghe, cho rằng luôn khắt kheMẹ nói, “Con trai đừng khóc nhè!”

Ngu ngơ chạy theo đám bạn tôi đàn caẤy thế mà khiếu văn nghệ nhất nhàBạn bè cố bao che, câu nào cũng dễ ngheNó nói hay hơn lời của mẹ

Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về

Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về

Rồi tôi xơ xác đi nhiều khi mới quen người yêuThời tôi mới biết đi làm, em cứ hay càm ràmNgười yêu nói tôi nghe tuy lời hơi khó ngheEm nói hay hơn lời của mẹ

Thấm thoát lại thấy tôi chẳng thiếu điều chiLắm lúc lại thấy tôi chẳng có gìPhải chăng lớn khôn hơn hay càng ngu ngốc hơn?Tôi muốn nghe thêm lời của mẹ

Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về

Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về

Giờ tôi nhớ những cánh đồng, trưa nắng bên bờ sôngGiờ tôi mới biết vâng lời, thương lắm khi mẹ cườiGiờ tôi muốn lắng nghe, cho dù lời khắt kheKhông biết bao lâu còn có mẹ?

Ngày thơ bé ngu ngơ ai chẳng hay khóc nhèNay lớn, cớ sao lại khóc nhè?

MV Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè

Hợp Âm Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè

1. Ngày thơ [Bb] bé có cánh [Gm] đồng, trưa nắng [C] bên bờ sông [Dm]
Thời tôi [Bb] chưa biết vâng [C] lời, chỉ biết [F] chơi và cười
Lời mẹ [Bb] nói không [Gm] nghe cho [C] rằng luôn khắt [Dm] khe
Mẹ [Bb] nói “Con [C] trai đừng khóc [F] nhè”.

Ngu ngơ chạy [Bb] theo đám [Gm] bạn tôi [C] đàn ca [Dm]
Ấy thế mà [Bb] khiếu văn [C] nghệ nhất [F] nhà
Bạn bè [Bb] cố bao [Gm] che câu [C] nào cũng dễ [Dm] nghe
Nó [Bb] nói hay [C] hơn lời của [F] mẹ.

ĐK:
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

2. Rồi tôi [Bb] xơ xác đi [Gm] nhiều khi mới [C] quen người yêu [Dm]
Thời tôi [Bb] mới biết đi [C] làm, em cứ [F] hay càm ràm
Người yêu [Bb] nói tôi [Gm] nghe tuy [C] lời hơi khó [Dm] nghe
Em [Bb] nói hay [C] hơn lời của [F] mẹ.

Thấm thoát lại [Bb] thấy tôi [Gm] chẳng thiếu [C] điều chi [Dm]
Lắm lúc lại [Bb] thấy tôi [C] chẳng có [F] gì
Phải chăng [Bb] lớn khôn [Gm] hơn hay [C] càng ngu ngốc [Dm] hơn?
Tôi [Bb] muốn nghe [C] thêm lời của [F] mẹ.

ĐK:
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

* Giờ tôi [Bb] nhớ những cánh [Gm] đồng, trưa nắng [C] bên bờ sông [Dm]
Giờ tôi [Bb] mới biết vâng [C] lời, thương lắm [F] khi mẹ cười
Giờ tôi [Bb] muốn lắng [Gm] nghe, cho [C] dù lời khắt [Dm] khe
Không [Bb] biết bao [C] lâu còn có [F] mẹ.

Ngày thơ [Bb] bé ngu [Gm] ngơ ai [C] chẳng hay khóc [Dm] nhè
Nay [Bb] lớn cớ [C] sao lại khóc [F] nhè.

Lớn rồi còn khóc nhè là một sáng tác đầy thấu hiểu của nhạc sĩ Nguyễn Hải Phong, được Trúc Nhân thể hiện một cách tinh tếchân thật nhất. Giọng hát nhiều màu sắc của Trúc Nhân đã lột tả thành công sự giằng xé giữa vẻ ngoài mạnh mẽ và tâm hồn mong manh của người lớn. Đây là một ca khúc chữa lành, giúp chúng ta nhận ra rằng việc yếu lòng là điều rất người. Hãy tìm nghe Lớn rồi còn khóc nhè để tự cho phép bản thân được nghỉ ngơi và đón nhận những cảm xúc thật nhất của chính mình!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *